Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011

LẨU CHUỘT TÚI

NỒI LẨU THỨ 4
THẬP CẨM

Ở Úc không cấm hút thuốc, nhưng họ thi hành nhiều biện pháp để hạn chế. Nơi công cộng muốn hút phải tìm đến chỗ quy định. Nói chung không được hút ở trong nhà hoặc nơi có mái che. Cũng không nên hút ở gần cửa hoặc gần trẻ em và người già. Hút trong quán ăn hay quán cà phê giải khát sẽ bị phạt. Trường tớ học rộng lắm nhưng chỉ có 4 chỗ quy định được hút. Thuốc lá bên này rất đắt, một bao loại rẻ nhất tính ra tiền Việt cũng 210.000 đồng. Người ta cố tình bán thế để giảm số người hút. Úc là một trong những quốc gia đi đầu về chống thuốc lá.

Rượu bia cũng bị cấm ở những nơi công cộng. Ngay các quán ăn không phải quán nào cũng được phép bán rượu bia. Đêm giao thừa cũng cấm không ai được uống rượu ngoài đường. Còn khi đã lái xe thì tuyệt nhiên không ai dám đụng đến một giọt chất cồn. Dân Úc tuân thủ pháp luật lắm, ở nơi công cộng ai cũng cư xử hiền hòa đúng mực, họ tưởng thế là hay. Khác hẳn dân ta càng ở chỗ đông người càng lớn miệng thể hiện sự hiểu biết. Hồi còn ở nhà một lần đi xem nhạc nhẹ, tớ đã không biết đường mà tỏ ra khích động hú hét, nhảy chồm chồm... nên quê độ quá, lộ rõ ra mình chẳng am hiểu âm nhạc gì sất. Giờ nghĩ lại vẫn thấy ngượng!

Về giao thông thì, từ hồi tớ sang đến nay cũng gần 9 tháng mà không thấy một vụ va chạm giao thông nào. Ô tô đi lại nườm nượp mà không hề bấm còi inh ỏi. Đường ai người nấy đi, tôn trọng nhau. Tham gia giao thông ở Úc đem lại cảm giác an toàn. Cảnh sát thì không thấy đâu nhưng khi cần thì họ như chui từ dưới đất lên. Hôm ở Sydney tớ thấy 3 thanh niên đuổi nhau hò hét trong công viên, chắc là gây sự định đánh nhau. Chỉ 5 phút sau đã thấy một xe cảnh sát áp đến. Trong vòng 10 phút tiếp có thêm 4 xe nữa với hơn một chục cả chú lẫn bác công an. Người dân xung quanh không hề bu đến xem, Ai đang ở đâu cứ ở đấy, chỉ ngoài đầu nhìn. Họ giải quyết sự vụ cũng nhẹ nhàng không ầm ĩ.

Về thể thao, dân Úc không thích bóng đá, cho đó là thứ buồn tẻ, ai lại đá mấy chục phút mà chẳng thấy ghi bàn. Thứ họ thích là bóng bầu dục. Có mấy thể loại bóng bầu dục khác nhau, loại phổ biến ở Úc tên gọi là Rắc-bi. Có tên ấy là do môn thể thao này bắt nguồn từ thành phố Rắc-bi bên Anh. Một trận bóng bầu dục thường có tỉ số cao như tỉ số của bóng chuyền vậy. Còn người xem thì vô cùng phấn kích.

Người Úc đều thân thiện. Ngoài đường nếu gặp người trung tuổi, họ rất hay chào mình (thanh niên thì ít chào, chúng nó ngại). Khi chào hay khi nói chuyện, vẻ mặt họ đều bừng sáng. Họ như muốn chuyển đến mình thông điệp rằng được nói chuyện với anh là điều hạnh phúc của tôi. Có người khi mình nói chuyện với họ vài câu, xong họ cám ơn vì anh đã nói chuyện với tôi. Nhờ họ một việc dù rất nhỏ họ cũng tận tình giúp, không giúp được thì họ gọi người khác giúp... nếu vẫn không được thì họ xin lỗi, rất băn khoăn như thể họ có lỗi lớn lắm. Nhiều khi họ làm mình xấu hổ vì mình không "con người" được như họ. Ở mình, có ai hỏi điều gì đó, nếu mình không biết thì trả lời "không biết", coi như xong mà chẳng chút bận tâm, nhiều khi tỏ thái độ như thể "anh đang làm phiền tôi".

Chẳng cứ cư xử với người nước ngoài, giữa những người Úc với nhau cũng thế. Có hôm giữa đám đông đang nghe nhạc, tớ thấy một cô Úc hỏi cô Úc khác bài này ai hát. Cô đó trả lời không biết, nhưng không phải thế là xong chuyện, mà đứng dậy, đi tìm bằng được vỏ đĩa để đọc tên ca sĩ trả lời cho người hỏi.

Thấy người khác có việc là người Úc tự giác hỏi xem có cần giúp đỡ không. Nếu mình trả lời không cần thì họ xin lỗi như thể họ đã làm phiền mình. Còn nếu thấy người khác vi phạm gì mà không nhắc, thì họ cho rằng chính họ mới bất lịch sự và vô trách nhiệm. Thế nên nhắc xong họ lại cám ơn mình. Nói chung họ sử dụng các từ “cám ơn”, “xin lỗi” một cách hào phóng. Còn dân ta, có lẽ, nghèo khổ lâu quá rồi nên quen thói tiết kiệm, nói cám ơn xin lỗi cũng rất chi là dè xẻn.

Ở bên này cũng có chợ giời, nơi người ta bán đồ cũ. Nhiều nước gọi chợ giời là chợ bọ chét. Xưa kia ở thủ đô Pa-ri bên Pháp đồ cũ đem ra chợ giời bán hầu hết chỉ toàn quần áo, mà trong quần áo cũ thì có bọ chét. Bởi thế người ta gọi là chợ ấy là chợ bọ chét. Tên đó, và chợ đó, có lịch sử cả trăm năm và vẫn tồn tại cho đến ngày nay ở Pa-ri. Nhiều nước cũng bắt chước gọi chợ giời của mình là chợ bọ chét. Chợ giời ở Canberra chỉ họp mỗi tuần 1 lần vào sáng Chủ Nhật.

Cảm giác chung là cuộc sống ở Úc thật yên bình, con người thân thiện, đời sống vật chất đảm bảo. Một đất nước văn minh giàu có. Nếu đặt lên bàn cân mà so sánh thì nước ta thua xa. Mặc dù vậy nhưng khi chuyện trò với người Việt bên này tớ nhận thấy đối với đa số, quê hương bản quán vẫn là nỗi khắc khoải day dứt khôn nguôi, Việt Nam mới là tâm hồn tâm sự của người Việt. Thế nên dù ai đi đâu làm ăn, thời khắc giao thừa vẫn đốt một nén hương tiên tổ, cùng ngoái đầu về tổ quốc ngóng chờ...

Chín tháng sắp trôi qua, như Giấc Mộng Lầu Hồng, tớ đã nhìn đã nghe đã biết nhiều điều, toàn là thứ hay thứ đẹp. Nhưng giống như Từ Thức dẫu có gặp tiên thì làng quê vẫn là nỗi nhớ bồi hồi hàng đêm, vẫn âm thầm giục giã ngày về.

Nơi ấy, Việt Nam, gia đình, bạn bè... của tôi.
.

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

BÁNH PAVLOVA

Chào các bạn. Hôm nay thi xong rỗi rãi tớ sẽ kể cho các bạn về bánh Pavlova, đọc là Páp-lô-va cho dễ nhé.

Một hôm thầy giáo chiêu đãi bọn tớ bánh Páp-lo-va. Hôm sau cô giáo thấy tớ thích liền cho tớ công thức và hướng dẫn tỉ mỉ. Cô bảo bánh này dễ làm, không tốn kém mà ăn lại ngon, cô vẫn thường làm. Nhưng cô cũng cảnh báo đừng thấy ngon mà lạm dụng vì có thể nghiện, ít nhất thì điều ấy cũng xảy ra trong nhà cô: chồng và con cứ đòi cô làm liên tục!

Nguyên liệu (cho mấy người ăn cũng được):

• 6 lòng trắng trứng gà. Nhớ là không được dây dù một chút lòng đỏ vào đâu đấy!!!
• 1 và ¼ cốc đường bột (khoảng 270g). Nhớ là đường bột cho dễ tan nhé.
• 2 thìa bột ngô (cái này siêu thị gần nhà tớ bán đầy)
• 1 thìa giấm trắng
• Nửa thìa va-ni
• 300 g kem đặc. Kem này đóng lọ, ghi bên ngoài là “Thickened Cream”. Cái này siêu thị gần nhà tớ cũng bán đầy. Nếu siêu thị gần nhà bạn không có thì dùng kem tươi thay thế nhé.
• 2 thìa đường icing (đường cô, để rắc lên bánh). Siêu thị gần nhà tớ.....
• 2 quả chanh bóc vỏ vắt lấy nước
• 2 quả chuối, cắt lát chéo mỏng
• 2 quả khế cắt lát mỏng
• 2-3 quả chanh leo (để lấy mùi thơm)

Cách làm (8 bước cơ bản để biến các thứ linhh tinh thành bánh ngon cực):

1. Cho lòng trắng trứng vào bát sạch và khô, dùng máy đánh cho đến khi bông đặc thành chóp.

2. Từ từ cho đường vào, mỗi lần 1 thìa, oánh tiếp... cho đến khi thành hỗn hợp đặc và bóng. Lấy 1 ít vê giữa 2 ngón tay nếu thấy vẫn sạn thì đánh tiếp cho đường tan hết.

3. Cho bột ngô, dấm và va-ni vào và đánh cho đều.

4. Trải giấy nướng bánh lên khay. Vẽ 1 vòng tròn đường kính 24cm (để chốc nữa đổ bánh vào trong). (Việc vẽ này chỉ dành cho các bạn không khéo tay thôi, còn tớ thì chẳng cần).

5. Múc hỗn hợp vào khay đã lót giấy nướng, dàn đều trong vòng tròn. Dùng dao miết cho thành bánh mượt, lõm ở giữa để sau này cho kem và hoa quả lên.

6. Bật nóng lò 120-130 độ C. Chớ có sốt ruột mà để nóng hơn nhé.

7. Nướng khoảng 1,5 tiếng hoặc cho đến khi bánh khô có thể sờ tay được. Tắt lò, mở cửa ti hí, vẫn để bánh trong đó đến khi nguội hẳn mới lấy ra, ăn ngay hoặc cất nơi kín gió.

8. Dùng máy đánh kem và đường icing cho đến khi đặc quyện thành chóp. Xúc kem lên bánh. Trộn các lát chuối với nước chanh leo và xóc cho đều. Để ráo rồi trang trí lên bánh cùng với kiwi, khế, dâu tây, chanh bóc vỏ... hay bất cứ thứ quả gì mình thích. Việc trang trí tùy thuộc vào ý thích của mỗi người tuy nhiên tớ khuyến cáo các bạn nên dùng quả chua để khi ăn sẽ trung hòa với cái ngọt của bánh.

Mô tả thành phẩm:

Bên ngoài là lớp vỏ cứng xốp, bên trong mềm, hơi dai và trắng. Nếu các bạn không thích ngọt thì có thể bớt đường nhưng vỏ sẽ không cứng, tuy nhiên không ảnh hưởng gì đến lời tấm tắc ngợi khen của anh xã yêu của bạn.

Chúc các bạn thành công!



Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

BÍ....!!!

Bí quyết để trở thành người phụ nữ đẹp

 Tiện ích upload ảnh miễn phí, không cần đăng ký! | up.anhso.net
Để được đôi môi xinh xắn, hãy nói những lời ngọt ngào, dễ nghe. Để được đôi mắt tinh tế, hãy tìm kiếm vẻ đẹp trong tâm hồn của người khác. Để được thân hình duyên dáng, hãy chia sẻ phần thức ăn của mình với những người nghèo khổ. Để được mái tóc óng ả, hãy để trẻ con vuốt tóc mỗi ngày.
Để được khôn ngoan, hãy sử dụng kiến thức và chắc chắn bạn sẽ luôn được người khác nhìn lên.
Người khác luôn cần sự khen ngợi, tình yêu thương, lời động viên, lòng kính trọng, vì vậy đừng bao giờ đối xử với họ thấp hơn bản thân mình.
Nếu bạn cần một bàn tay để giúp đỡ, bạn sẽ thấy bàn tay ấy nằm ngay dưới cánh tay mình. Và sau này, bạn sẽ nhận ra rằng bạn có hai bàn tay, một để giúp đỡ bản thân và một để nâng đỡ kẻ khác.
Vẻ đẹp của người phụ nữ chính là vẻ đẹp bên trong tâm hồn họ, đó chính là cách họ lắng nghe người khác và thể hiện tình yêu của mình.
                                                                                                  (AUDREY HEPBURN (Khương Như lược dịch)