Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010

Canberra ở Mùa xuân

Canberra là cái gì?
Sao đang Thu lại nói Xuân?
Sao không nói Mùa xuân ở Canberra?

Tớ sẽ giải đáp ngay.

Canberra là thủ đô của nước Úc, nơi tớ đang ở.
Trái với Việt Nam đang Thu, mùa này bên Úc lại đang Xuân.
Chẳng cứ thời tiết khác đời, bên Úc dường như cái gì cũng lộn ngược. Ví dụ bên mình đi bên phải thì ở đây người ta đi bên trái. Chuột bên mình bò thì ở đây nhảy. Xoáy nước bên mình cuộn theo một chiều thì ở Úc cuộn chiều ngược lại v.v... Giải thích theo lối khoa học thì vì nước Úc ở nam bán cầu nên ngược với bắc bán cầu. Bắc bán cầu trái đất quay theo một chiều. Còn ở nam bán cầu thì, it lại quay theo chiều ngược lại. Mọi thứ vì thế đâm ra chẳng giống ai. (Thế mới có chuyện có người quá nửa đời vẫn khoác ba lô nhí nhảnh đi du học). Trong bối cảnh ấy thì tiêu đề bài viết thay vì nói Mùa xuân ở Canberra lại nói Canberra ở mùa Xuân cũng chẳng có gì ngạc nhiên vậy!

Mùa xuân ở Canberra có một hoạt động khá hấp dẫn, đó là lễ hội hoa. Lễ hội này bắt đầu từ năm 1992. Hồi ấy nhân kỷ niệm sinh nhật nước Úc 200 năm, người ta tổ chức thêm hoạt động phụ là lễ hội hoa, lấy cảm hứng từ lễ hội hoa của Hà Lan. Sau vì thành công quá nên năm nào cũng lặp lại. Đây là lễ hội hoa lớn nhất Nam bán cầu, thu hút lượng lớn du khách. Theo thống kê năm ngoái có khoảng 500.000 người đến xem...

Ái chà nhìn đồng hồ mới biết khuya rồi. Thôi tớ dừng ở đây đã. Mong được đọc bài của các bạn. Tớ không có nhiều thời gian vì chương trình học khá căng. Thỉnh thoảng mới viết, các bạn thông cảm nhé.

Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010

Hãy mong ước khi ta còn khỏe!!

"...Nếu trải qua một cơn bệnh khi còn trẻ, chúng ta sẽ sớm nhận thấy cuộc sống này rất mong manh. Chúng ta sẽ nhận ra rằng dù giàu có, quyền cao chức trọng bao nhiêu chăng nữa, chỉ một hơi thở ra mà không có hít vào thì mọi việc sẽ tan thành mây khói. Cảm nhận được như thế thì cái tôi sẽ nhỏ lại, ta sẽ khiêm cung và từ bi với cuộc sống này. Đau một chút, yếu yếu một chút để thấy cần phải thương yêu, chăm chút cho bản thân hơn. Chưa từng bị đau mắt, đôi khi chúng ta sẽ không biết mình có hai con mắt sáng long lanh để nhìn cuộc đời...".
Đây là bài viết của bs LÊ HÙNG đăng trên báo KTSG ,đọc thấy hay trích 1 đoạn ngắn ,các bạn cho ý kiến nhé!

Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010

Đã qua rồi -TUỔI THƠ TÔI


Thế là trung thu qua mất rồi. Đón tết trung thu bây giờ không còn là sự háo hức của trẻ thơ nữa.(Đây là tớ nhìn chủ quan qua nhóc nhà tớ). C-U chẳng thích rước đèn, không thích coi múa lân và bánh trung thu thì chẳng thèm động tới .Kể chuyện chú cuội và chị Hằng thì "hắn"bảo làm gì có. Tóm lại tết trung thu bây giờ đương nhiên trở thành lễ hội quà biếu .Lớp mình khối bạn là sếp, chắc chắn hiểu vấn đề này. Còn những bạn nào phải bạc mặt lo quà tặng sếp khong nhỉ.?( Tớ đây nội trợ 20 năm rồi thành thử chẳng phải lo những khoản này.)

Cũng còn có ít ngày nữa là tới đại lễ 1000 năm THĂNG LONG HÀ NỘI. Ai cũng bận rôn cả, nhưng quả thật tớ thấy mình quê quá vì ít nhận được sự hồi âm của các bạn. Tớ cũng biết mình ko có tài lôi cuốn mọi người song nếu ko kiên trì thì blog chết yểu mất. Thôi thì cứ viết những suy nghĩ thường nhật của mình vậy. {Tớ cũng bận lắm nhé, }Mong các bạn tham gia đông vui để ngôi nhà chung của chúng mình luôn là "NƠI MUỐN ĐẾN CHỐN TÌM VỀ" .Nhất là BQT đấy.

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010

ALO-alo...KHẨN...

Hôm nay NGUYỄN VI TUNG cựu học sinh lớp 10b khao  bạn cũ để tưởng nhớ những nạn nhân của ngày 11-9

-Hồi tưởng những kí ức thời thơ bé.........
Nào chúng ta cùng đi, (thay mặt chủ nhân,mời bừa)

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

NGÀY KHAI GIẢNG

C-U nhà tớ vừa dự lễ khai giảng về. Hỏi cảm giác về ngày trọng đại của học sinh, cu cậu nói : vui mẹ ạ, con thích nhất là được về sớm. Còn tớ cứ nhớ tiếng trống trường, hồi tưởng lại, trong lòngcứ rưng rưng.


Abraham Lincoln duoc chon la cong dan so 1 Hoa Ky moi thoi dai
Thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học là một bức thư nổi tiếng. Nó được xem như là một tuyên ngôn về giáo dục của nước Mỹ nói riêng, của nhân loại nói chung.
Chuẩn bị bước vào một năm học mới, xin giới thiệu bức thư này để bạn bè cùng đọc, trông người mà ngẫm đến ta... Nền nền giáo dục của VN sau bao nhiêu cải cách, đổi mới rồi sẽ đi về đâu?...
Xin mời các bạn cùng chia sẻ...
Tập tin:Abelincoln1846.jpeg
"Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có những con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đôla nhặt được trên hè phố...
Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.
Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.
Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...
Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.
Xin hãy dạy cho cháu biết không chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...
Xin hãy dạy cho cháu khoanh tay làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng…
Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt tối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhận loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn."
*********************************

Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010

NHỚ MÙA THU HÀ NỘI

Cả nhà 10b yêu quý!
Cứ mỗi độ thu về lòng mình lại xốn xang nhớ HN ,nhớ bạn xưa,nhớ đủ thứ ...Trong lòng lúc nào cũng vang lên những bài ca về mùa thu HN. Năm nay THỦ ĐÔ mình đón đại lễ 1000năm Thăng long nên HN sạch sẽ+ khang trang lắm nhỉ..Ở xa,nên khi nhớ về nơi thân thương ,mọi hình ảnh âm thanh nó lung linh và nên thơ ghê lắm.Hôm qua có người bạn thân gọi điện muốn mình ra chơi (bao vé hẳn hoi )mà chẳng dám đi vì trăm nghìn lí do chính đáng.Năm học mới tới rồi,C-U nhà mình cũng học vào chương trình lớp 3 được 2tuan rồi song mùng 6-9 này mới khai giảng cơ.Tết Độc lập năm nay, công dân cả nước cũng được nghỉ những 4 ngày cơ ,tớ xin chúc tất cả các bạn 10b mình thật vui,hạnh phúc bên gia đình .Nếu có điều kiện thì cùng nhau đi cafe với nhau nhé! Rồi tiếp đến sẽ là một năm lo toan của bậc làm cha mẹ khi con vào năm học mới.Thôi tạm biệt các bạn, dạo này vắng Quang nên blog hơi buồn.Nga thì tớ cũng chẳng liên lạc được mặc dù chỉ cách nhau 3km.Tùng Vân khuấy động đi nhé!Mọi người sẽ hưởng ứng ngay